"Thật ra ấy, lần đầu tiên tới đây, anh đã làm đến chức quản lý hậu cần bên Binh đoàn rồi. Nếu không phải lão cha cứ đánh điện báo liên tục giục về, thì giờ ít nhiều gì anh cũng là cán bộ Binh đoàn rồi đấy." Lý Kiến Quốc vừa cùng Lý Long dọn dẹp đống thịt ngoài sân, vừa kể.
"Sao lão cha lại bắt anh về?"
"Vì hồi đó em với thằng hai còn nhỏ, ở nhà chỉ có mỗi mình lão cha, không có trụ cột thì gánh vác sao nổi." Lý Kiến Quốc thở dài, "Ở quê khác với trên này, cứ nhìn chuyện anh em mình gặp hôm nay là biết, nhà nào đông con trai thì mới có tiếng nói..."
Dù Lý Thanh Hiệp có vai vế cao, nhưng trong cái thời buổi mà người này ăn thêm một miếng là kẻ khác phải nhịn đói nửa ngày, thì dăm ba cái vai vế cũng chẳng mài ra mà ăn được.




